Chút tản mạn Thu

Thu đã về rồi đấy, năm nay không biết nàng do làm đỏm lâu quá nên đến muộn, hay vì nàng giận hờn ai mà cái tiết thu giữa tháng 10 vẫn nắng nóng oi ả nhiều ngày. Nhưng tôi biết, nàng đã về rồi, vì nàng đã ghé thăm căn bếp của tôi – căn bếp mà nắng chỉ có thể xiên vào qua cửa sổ sau ngày Lập Thu. Tiếp tục đọc

Advertisements

Trung thu năm nay – 2017

Một ngày cuối tuần, mình khá là bận vì có nhiều việc phải làm trong bếp, trong khi nhặt rửa lá nếp để xay nước làm thạch, mình bắt một nồi nước đường bánh nướng và cứ để kệ cho nó liu riu trên bếp, thỉnh thoảng mình ngó qua, nhìn mấy miếng chanh lênh đênh lững lờ trên mặt nước đường, thấy thật nhàn tản, ung dung, tự tại. Mình thấy những miếng chanh đáng yêu, nồi nước đường sóng sánh màu hổ phách cũng đáng yêu.

Nấu nướng, làm bánh quả thực là một cách thư giãn tuyệt vời! Chỉ có điều, hãy làm nó khi bạn thực sự thích làm. Đừng làm khi đang mệt thể chất hay tâm trí.

Mình nhớ có một năm, vì một mong muốn làm ĐỦ bánh để biếu tặng những người mình yêu quý, mà mình đã chuẩn bị một khối lượng quá lớn nguyên liệu. Cả một tuần trời, ngày nào cũng đứng sên nhân 8-10 tiếng. Rồi muốn bánh làm được mới thì mọi công đoạn cứ dồn lại mấy ngày cuối, làm xuyên mấy đêm liền. Rồi thì mình mệt đến mức stress và cáu um lên với bất cứ ai lảng vảng.

Xong rồi thì mình chán. Mình ghét cay ghét đắng việc làm bánh, nhìn đám nguyên liệu như nhìn kẻ thù! Mình muốn quăng hết cả đám vào thùng rác rồi ngủ một mạch hai ngày luôn cho khỏe.

Và mà mùa trung thu năm đó, mình bỏ dở nửa chừng, sau 1 đợt bánh đầu mùa (lý do chính là tự nhiên ốm nghén bạn…Miu :v). 60 chục quả trứng đã muối cho ngăn đá rồi cũng vứt thùng rác, mấy hũ nước đường đã đun dùng đến tận năm nay. Đám nhân đã sên được đem mời chào bà con lấy về nấu chè. Đậu xanh đậu đỏ nguyên một thùng đến năm sau mọt lại bỏ.

Bởi thế, giờ mấy vụ bánh trái, mình làm để vui thôi, khối lượng in ít vừa sức. Để làm bánh là thư giãn, là nhẩn nha ngắm nhìn, là từ tốn từng thao tác và đong trọn màu sắc – hương vị vào trong tâm trí, để làm bánh là sự chiều chuộng bản thân, nâng niu cảm xúc, không phải là lao động khổ sai. Nhé!

Tiếp tục đọc

Những niềm vui bé

Là một sáng ra vườn, nắng dịu, gió mơn man và ướt sũng vì cây cối vừa được tưới tắm. Thấy quả cầu cẩm cù lấp lánh, nắng xiên qua rực rỡ như reo vui.

Là đi chợ về, ngắm bó hoa trong giỏ xe, thấy yêu lắm chưa nỡ đem vào cắm lọ

Là có lọ hoa xinh trên bàn ăn và căn bếp gọn gàng sạch sẽ Tiếp tục đọc

Những bữa cơm chiều (P18)

Lâu lắm mình mới lại viết bài mới trên blog. Mặc dù ấp ủ rất nhiều điều muốn nói, nhiều hình ảnh muốn chia sẻ, nhưng thật khó để thu xếp đủ thời gian cho một bài viết với một người chậm chạp như mình. Viết một bài thôi cũng mất cả buổi rồi, chưa kể có những lúc viết đi viết lại không diễn đạt được ý mình muốn, vậy thôi lại xóa bài đi ngủ.

Nhưng với “Những bữa cơm chiều” thì mình có thể viết dễ dàng hơn, vì thực ra cũng không có nhiều những “tâm tư, nguyện vọng” gì to tát. Đơn giản chỉ là những bữa cơm gia đình, mình ghi lại như một cuốn nhật ký, để những lúc thảnh thơi xem. Tiếp tục đọc

Sen

Gần ngay công ty mình có cái hồ, mọi khi đi qua thấy bình thường lắm, nước thì đục đục lác đác rác nổi trên mặt nữa. Nó cũng giống như bao cái hồ nhỏ khác trong lòng Hà Nội đều lấp đầy bởi nước thải nhiều hơn nước mưa. Có khác  nhau chăng chỉ là mức độ nhiều hay ít.

Ấy vậy mà một ngày kia, những nõn sen đồng loạt nhú lên khỏi mặt nước cứ như hạt giống nảy mầm vậy, và rồi những chiếc lá xòe to ra, vươn cao lên. Chưa đầy một tuần đã phủ gần kín mặt hồ. Ngỡ ngàng! Tiếp tục đọc