Trung thu năm nay – 2017

Một ngày cuối tuần, mình khá là bận vì có nhiều việc phải làm trong bếp, trong khi nhặt rửa lá nếp để xay nước làm thạch, mình bắt một nồi nước đường bánh nướng và cứ để kệ cho nó liu riu trên bếp, thỉnh thoảng mình ngó qua, nhìn mấy miếng chanh lênh đênh lững lờ trên mặt nước đường, thấy thật nhàn tản, ung dung, tự tại. Mình thấy những miếng chanh đáng yêu, nồi nước đường sóng sánh màu hổ phách cũng đáng yêu.

Nấu nướng, làm bánh quả thực là một cách thư giãn tuyệt vời! Chỉ có điều, hãy làm nó khi bạn thực sự thích làm. Đừng làm khi đang mệt thể chất hay tâm trí.

Mình nhớ có một năm, vì một mong muốn làm ĐỦ bánh để biếu tặng những người mình yêu quý, mà mình đã chuẩn bị một khối lượng quá lớn nguyên liệu. Cả một tuần trời, ngày nào cũng đứng sên nhân 8-10 tiếng. Rồi muốn bánh làm được mới thì mọi công đoạn cứ dồn lại mấy ngày cuối, làm xuyên mấy đêm liền. Rồi thì mình mệt đến mức stress và cáu um lên với bất cứ ai lảng vảng.

Xong rồi thì mình chán. Mình ghét cay ghét đắng việc làm bánh, nhìn đám nguyên liệu như nhìn kẻ thù! Mình muốn quăng hết cả đám vào thùng rác rồi ngủ một mạch hai ngày luôn cho khỏe.

Và mà mùa trung thu năm đó, mình bỏ dở nửa chừng, sau 1 đợt bánh đầu mùa (lý do chính là tự nhiên ốm nghén bạn…Miu :v). 60 chục quả trứng đã muối cho ngăn đá rồi cũng vứt thùng rác, mấy hũ nước đường đã đun dùng đến tận năm nay. Đám nhân đã sên được đem mời chào bà con lấy về nấu chè. Đậu xanh đậu đỏ nguyên một thùng đến năm sau mọt lại bỏ.

Bởi thế, giờ mấy vụ bánh trái, mình làm để vui thôi, khối lượng in ít vừa sức. Để làm bánh là thư giãn, là nhẩn nha ngắm nhìn, là từ tốn từng thao tác và đong trọn màu sắc – hương vị vào trong tâm trí, để làm bánh là sự chiều chuộng bản thân, nâng niu cảm xúc, không phải là lao động khổ sai. Nhé!

Tiếp tục đọc

Bánh sinh nhật Bon

Sinh nhật bạn Bon nhà mình từ cuối tháng 2, mà giờ sắp hết tháng 3 rồi mới post bài. Dạo này mình lười viết ghê. Mỗi lần mở ra viết là câu từ cứ như chạy trốn hết, thế xong là toàn viết những câu ngắn tủn, chả sướt mướt tình cảm gì.

Bài này chắc cũng không là ngoại lệ.

Lại nói về bạn Bon, lần này bạn đòi bánh có khủng long và ô tô macqueen màu đỏ. Đề bài này hơi khó, mình cũng gợi ý bạn là sẽ làm 1 chiếc bánh hình ô tô (như năm ngoái) rồi đặt khủng long bé lên nóc. Nhưng bạn tìm đâu ra được con khủng long to uỵch như kia. Đấy, thế là bạn giao nhiệm vụ xong, bánh là nhất định phải có cả khủng long cả ô tô, bác muốn làm nào thì làm. Tiếp tục đọc

Ba mẹ con tớ làm kẹo

Thì là một tối nọ, cơm nước xong sớm, rồi thì hai nàng tự nhiên ngoan ngoãn bất thường, không có màn mè nheo tị nạnh nào. Thế là mẹ hiền tự nhiên nhìn hai đứa thực đúng như hai thiên thần chứ không như lũ quỷ sứ ngày thường, và để ghi nhận, động viên sự ngoan ngoãn của hai thiên thần thì mẹ quyết định sẽ bày ra cho hai nàng làm kẹo.

Thực ra làm kẹo thì cũng đơn giản thôi, nhất là kẹo sô cô la ấy. Chỉ là đun chảy sô cô la rồi đổ vào khuôn thôi. Bởi vậy mẹ nào muốn chơi cùng con thì cứ tích trữ sẵn ít thanh sô cô la và vài cái khuôn nho nhỏ trong nhà. Hứng lên là có ngay mẻ kẹo và một khoảng t hời gian vui vẻ của mấy mẹ con nữa. Tiếp tục đọc

Chiếc bánh Giáng sinh 2016

Cuối cùng thì mình cũng có chiếc bánh cho bữa tiệc Giáng sinh. Lúc đầu kế hoạch của mình là sẽ mua một chiếc bánh khúc cây thôi cho nhanh, tiện. Thế mà tối hôm trước bạn Cún lại hỏi “mẹ không làm bánh giáng sinh ạ?” làm mẹ cả đêm vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Ừ, đúng là từ lúc bạn Cún 2 tuổi đến nay, năm nào bạn cũng thấy mẹ lục đục bánh trái từ mấy ngày trước cơ ý. Năm nay mình cũng không làm fruit cake nữa chứ. Chẳng nhẽ vì một chữ “bận” mà lại phá vỡ “truyền thống” mới gây dựng được mấy năm nay sao. Hihi. Mình là mình ghét nhất cái từ “bận” nghe nó cứ kiểu ngụy biện thế nào ấy. Tiếp tục đọc